THƠ HAY

Bao nhiêu năm rồi còn mãi ra đi Đi đâu loanh quanh cho đời mỏi mệt



CHỦ NHÂN
-LƯU NIỆM XƯỚNG-HỌA  -  22:56
 
Kỷ niệm 15 năm ngày mất Nhạc sỹ TRỊNH CÔNG SƠN 
(01.4.2001- 01.4.2016)
----------------------------------------------------------------------------------------

MỘT CÕI ĐI VỀ

BAO dòng thơ nhạc chứa hàm ân
NHIÊU bấy tình thương vọng tưởng lần
NĂM dở dang đời hương rã phấn
RỒI đau đớn mộng gió đùa vân
CÒN chăng dương khí ngoài biên trận
MÃI đọng huyền linh giữa chín tầng
RA chốn cửu tuyền tê tái ngẩn
ĐI về mấy độ lả trời xuân

ĐI xuống sông đời rệu rã thân
ĐÂU nơi nương dựa chúng ta cần
LOANH khờ khạo ái chao chùng giận
QUANH bội bạc tình rệu rã nâng
CHO mịt mờ duyên sầu thẳm ngấn 
ĐỜI ngao ngán nợ khổ ran phần
MỎI hồn chi nữa mà nghiêm cẩn
MỆT úa tim hồng bặt tiếng ngân

TRÊN đường cát bụi chẳng nào cân
HAI nẻo xuống lên mặc sức quần
VAI gánh giang hồ lâm hụt hẫng
TA vầy sương gió mộng toàn tân
ĐÔI làn quyễn khúc êm đềm bận
VẦNG ánh tình thơ rạng rỡ quầng
NHẬT ký hoan đời tha thiết ngẩng
NGUYỆT trầm thủy thượng chuyển hoàn luân

RỌI ánh cầm thư giữa nẻo trần
SUỐT đời xin giã biệt mùa sân
TRĂM con chim mộng đành quy ẩn
NĂM chiếc thuyền tu lại diễm ngần
MỘT khắc ta bà quên số phận
CÕI nguyền dương thế gác tình chân
ĐI tìm phước hạnh ngời tinh tấn
VỀ chốn hư không để dưỡng thần

HANSY

*
MỘT CÕI ĐI VỀ

MÂY bay mải miết chẳng quay về
CHE khuất lưng chừng một cõi mê
TRÊN đỉnh non cao vầng nguyệt kế
ĐẦU con suối nhỏ bóng dương kề
VÀ đau đớn cảnh phai nhoà lệ 
NẮNG nhạt buông chiều chợt tái tê 
TRÊN bước đường xa hoài vẫn kể
VAI gầy thả bước mộng sơn khê 

ĐÔI bóng chia ly chẳng muốn về
CHÂN trần thả bước cõi trời mê
TA nào cạnh nhớ thương đời lẻ
ĐI đến miền xa ái chẳng kề 
SÔNG cạn trơ không vào suối bể 
CÒN đâu nước mắt dạ buồn tê 
Ở nơi vĩnh cửu vô thường thế
LẠI luyến lưu đời nẻo cốc khê

CON nước lênh đênh chẳng trở về
TIM sầu héo rũ buổi trầm mê 
YÊU nhiều ái hỡi mong hoài để
THƯƠNG lắm người ơi muốn cạnh kề 
VÔ cảm giữa đời trơ mắt kệ
TÌNH còn trong giấc ảo lòng tê 
CHỢT nghe bản nhạc buồn hoang phế
GỌI nắng sau triền ngọn tiểu khê

LẠI mơ viễn cảnh ái ân về
THẤY mộng êm đềm chỉ huyễn mê
TRONG giấc người bên mình ước thệ 
TA mong nhớ giữa buổi ai kề 
HIỆN hình ảnh cũ hồn đau xé
BÓNG đổ trăng mờ dạ xót tê 
CON sóng bơ vơ ngoài cõi bể
NGƯỜI hoài tưởng nhớ mộng ngàn khê 

+Minh Hien 

*****************************************************
Sơ lược tiểu sử:
---------------------
TRỊNH CÔNG SƠN
(28 tháng 2 năm 1939 – 1 tháng 4 năm 2001)
Ông được coi như một trong những nhạc sĩ lớn nhất của âm nhạc đại chúng Tân nhạc Việt Nam với nhiều tác phẩm rất phổ biến. 
Hiện nay chưa có thống kê về số tác phẩm để lại của ông (ước đoán con số không dưới 600 ca khúc), phần lớn là tình ca. Tuy nhiên số ca khúc của ông được biết đến rộng rãi là 236 ca khúc (cả lời và nhạc). 
*Nhạc của Trịnh Công Sơn được nhiều ca sĩ thể hiện, nhưng thành công hơn cả là Khánh Ly. Ngoài ra, ông còn được xem là một nhà thơ, một họa sĩ không chuyên.
(Theo Wikipedia)

 MỘT CÕI ĐI VỀ

TRONG cõi đi về nặng vấn vương
KHI yêu khi hận đắng can trường
TA tìm kỷ niệm nơi vô tưởng
VỀ kiếm tình thương chốn mộng thường
LẠI rã hồng mơ vì lạc hướng
NHỚ hoài ác mộng đã sai phương
TA buồn lệ đổ hồn không vượng
ĐI mãi mà sao chẳng hết đường

ĐI mãi mà sao chẳng hết đường
LÊN ngàn xuống biển cứ mù phương
NON nhòa mây vắng lòng không vượng
CAO núi dài sông dạ bất thường
ĐI dệt hình yêu say ái tưởng
VỀ đan sắc nhớ lụy tình trường
BIỂN đau quặn sóng mơ bờ thượng
RỘNG đắng si buồn cõi mộng vương

ĐÔI bàn chân lạc nẻo hoài vương
TAY mỏi làm sao xóa lệ trường
NHÂN mạng lang thang tràn viễn tưởng
GIAN nan phận kiếp dậy vô thường
CHƯA thông ảo mộng nên lầm hướng
TỪNG rõ hảo tình lại trái phương
ĐỘ ấm tâm hồn không tỏa vượng
LƯỢNG đông cảm xúc ngập tràn đường

NGỌN thương muốn tỏ phải lên đường
GIÓ mộng ngọt ngào dạo tứ phương
HOANG địa ngân bài ca hảo tưởng
VU sơn hát bản nhạc hồng trường
THỔI thơm làn nhớ về buôn thượng
BUỐT thắm hơi yêu trải bản thường
XUÂN ngát tình ca nhờ nhạc trưởng
THÌ thầm luyến tiếc lệ nhòa vương

+Dũng Nguyên 

MỘT CÕI ĐI VỀ

TRONG đời vất vưởng một mình ta…
KHI đớn lúc đau thoáng bỗng già…
TA lặng tim sầu nơi cõi lạ…
VỀ đâu ở đó nẻo xuân tà…
LẠI miền kỷ niệm người như đã…
NHỚ cảnh xuân thì mộng víu qua…
TA chết nửa tim tàn úa cả…
ĐI cùng năm tháng nhạt màu hoa…

ĐI đến bồng lai cũng chỉ là…
LÊN từng ngọn gió gập ghềnh qua…
NON lồng lộng xạc xào cây lá…
CAO vút tầng mây nắng vỡ òa…
ĐI để buồn đau rồi lịm rã…
VỀ cho khổ lụy sẽ dần xa…
BIỂN chiều sóng vỗ làn êm ả…
RỘNG mở hồn hoang ngỡ mộng hòa…

ĐÔI bờ thiện ác những dèm pha…
TAY chẳng bùn dơ chí thiện mà…
NHÂN thế ơ thờ tình nghĩa ngạ…
GIAN thần nhũng nhiễu sự đời tha…
CHƯA tròn nghiệp lớn xua tàn ngã (1)…
TỪNG vẹn trời xanh diệt hết tà (2)…
ĐỘ chúng sinh này tâm nỏ sá…
LƯỢNG tình gạt bỏ chốn phong ba…

NGỌN bút còn gieo mộng ước là…
GIÓ đồng hương nội ngạt ngào hoa…
HOANG miền lạc nẻo ngời cây lá…
VU thế gạt đời ác tặc sa…
THỔI bạt cuồng phong êm giấc thả…
BUỐT lạnh rời ươm dịu cánh hoa…
XUÂN sẽ thùa hương về vạn ngả…
THÌ thầm bóng nguyệt dõi cùng ta…

+phan huu cuong 
(1) Bản ngã
(2) Tà tâm của chính mình
*
MỘT CÕI ĐI VỀ

Trong kiếp con người cuộc trả vay
Khi nhân quả định nghiệp bao dày
Ta chìm huyễn ảo cầu muôn trượng
Về số không đời ngậm đắng cay
Lại giấc Nam Kha hồ đoạn chuỗi...
Nhớ nơi Bể Khổ những mong ngày...
Ta đừng mỏi mệt vòng quanh nữa
Đi khỏi vô thường sẽ trắng tay

Đi cùng bóng hạc giữa tầng không
Lên tận trời xanh thưởng gió bồng
Non ấy triền Vu bừng rạng cảnh 
Cao kìa thác Cửu dội ngầu sông 
Đi tìm một sớm chân dừng mỏi
Về thấu trăm năm mộng kết nồng
Biển cũng nào sâu bằng dạ thế
Rộng dài thẳm tận đến mênh mông 

Đôi lần thẳm tận cõi lòng ta
Tay muốn đưa lên rửa bụi tà
Nhân bái tâm cầu xây thiện quả 
Gian trừ ác bỏ chết hiền ma
Chưa tường tỏ phận u buồn đã 
Từng rõ ràng thân khổ não mà
Độ thấu luân hồi vay mãi trả
Lượng còn lối thoát để tìm ra?

Ngọn ngành lối thoát đã dần thông
Gió chở niềm tin rực ánh hồng!
Hoang đảo tâm hồn chân kết thiện 
Vu hồi trở lại sắc thành không
Thổi sầu trút hận qua ghềnh biển
Buốt khổ ngùi đau ném quãng đồng
Xuân đến hoa lòng đang hé nở
Thì thầm quả hạnh bõ ngày đông

+Thủy Hoa
DIỄM XƯA

MƯA nhớ về ai trút giận hờn
VẪN đường phố cũ thuở nồng son
MƯA nhòa nhoạt chảy trên mi mắt
BAY giữa miền không lá mỏi mòn
TRÊN núi xanh xao lời hát Khánh
TỪNG mây lơ lửng nhạc tình Sơn
THÁP rêu in dấu thời gian phủ
CỔ kính dường như diễm lệ còn
Minh Hien

DÀI câu thương nhớ lặng mơ còn
TAY níu hôm nào vọng dáng Sơn
EM hỡi ân tình luôn đượm ngọt
MẤY ơi kỷ niệm chớ phai mòn
THUỞ thơm lúc ngát lèn tim đỏ
MẮT biếc môi nồng đẫm dấu son
XANH lộng hoang trời ngan ngát trỗi
XAO trăng cho buổi tóc mây hờn
HANSY

NGHE vọng từ đâu tiếng biển hờn
LÁ sầu héo úa cả mầu son
THU qua để lại khung trời nhớ
MƯA hắt làm cho vạt ái mòn
REO phím cầm ca nơi đỉnh nguyệt
MÒN chân gác trọ ở đầu sơn
GÓT hồng phiêu lãng về vô định
NHỎ nhẹ lời thơ hỏi có còn... ?
Minh Hien

ĐƯỜNG xưa níu mộng thoáng hương còn
DÀI điệu tang bồng đẫm tiếng Sơn
HUN trỗi nguyền ân hoài lộng ước
HÚT loang kỷ niệm chẳng xoay mòn
CHO nồng phấn thệ tình thơm mãi
MẮT dạ tươi hoài để ngát son
THÊM chút rượu đời hương lửa dậy
SÂU men huyễn cảnh bạt cung hờn
HANSY

MƯA thánh thót rơi chạm phím hờn
VẪN tràn dấu mộng buổi vàng son
HAY lòng lặng gió vờn mây lả
MƯA hắt chiều hiu nuối nhạc mòn
TRÊN vở loang dài câu diễm thánh
HÀNG vần vọng thẳm khúc hoài Sơn
LÁ thầm trải nhẹ khung triền nắng
NHỎ lệ mi ngây giấc nguyện còn
Hoa Mây

BUỔI mây ghé dỗi ngọt thơm còn
CHIỀU nắng chao tình vọng luyến Sơn
NGỒI đếm hoang nguyền neo nhớ nhạt
NGÓNG chờ huyễn mộng níu thương mòn
NHỮNG làn khói thuốc mờ nhân ảnh
CHUYẾN gió sơn tuyền tản dấu son
MƯA thiếp loang hồn ru kỷ niệm
QUA vòng nhân quả chợt tan hờn
HANSY

TRÊN cánh chiều hoang thắp giọt hờn
BƯỚC nào phai nhạt quảng đàn son
CHÂN choàng xứ viễn tung thề mỏi
EM lại vườn xưa đốt niệm mòn
ÂM khúc tình chan lời tuế nguyệt
THẦM đời hương lửa nỗi tuyền sơn*
LÁ rơi rơi mãi vào xa vắng
ĐỔ thẳm tràn mây lệ nắng còn
Hoa Mây
* lời thề sơn tuyền

CHỢT thoang thoảng ngọt mắt môi còn
HỒN rạo rực ngời thẫm nuối Sơn
XANH thắm nguồn ân giờ nguyệt dậy
BUỐT đau cội ái phút dương mòn
CHO tình biếc dạ neo gừng muối
MÌNH giữ cau trầu khiến thệ son
XÓT cảnh người đi buồn để lại
XA nhau ai chẳng trỗi canh hờn
HANSY
9.
VỌNG
CHỢT vọng xa xa khúc nhạc nồng
HỒN người ngơ ngẩn tiếc trông mong
XANH xao màu mắt nhung huyền nhớ
BUỐT giá cõi mơ vẳng tiếng lòng
CHO mộng kiếp đời loang cõi núi
MÌNH mơ trần thế vọng hương sông
XÓT thương lãng tử duyên tình lỡ
XA vắng nhân gian chợt khóc ròng
Minh Nhật

10
DIỄM XƯA 2
CHIỀU nghiêng bỗng gặp người xưa
NAY thời xao xuyến như vừa mới xa
CÒN khung trời mộng bao la
MƯA làm ướt mắt nên là mất nhau
SAO trời gợi lại niềm đau
EM hoài xa mãi mộng đầu vỡ tan
KHÔNG mưa lòng vẫn chứa chan
LẠI nhìn cảnh cũ hai hàng lệ rơi….
Minh Hien

11
NGÓNG
CHIỀU lặng tim nghe dậy bóng hờn
NAY sầu vẫn luyến tuổi hồng son
CÒN thương lối nọ mang hồn nhớ
MƯA đợi đường kia gửi dạ mòn
SAO đến tìm mơ vừa quyện vũ
EM về kiếm mộng đã hoà sơn
KHÔNG lời trách phận tình duyên lỡ
LẠI sợ buồn đau lệ mãi còn
Hoccachquen Motnguoi

12
CHIỀU vẫn đâu đây vết tủi hờn
NAY hằn đọng lại những hương son
CÒN vương trong mắt dòng châu mỏi
MƯA đọng trên mi ngấn lệ mòn
SAO rớt đưa chân người nhạc sĩ
EM buồn tiễn biệt Trịnh Công Sơn
KHÔNG quên tình khúc bao lưu luyến
LẠI nhớ Diễm Xưa dấu ái còn.
Khánh Mỹ Trần

13
KHÚC BUỒN ..
CHIỀU nghe lá đổ khúc dương còn
NÀY hỡi ! cung trầm đẫm nét son
CÒN tiếng hoà vang lòng buốt mỏi
MƯA rền tấu nhạc dạ hao mòn
SAO rời vạn nẻo tình đau thắt
ANH ngã trăm đường mộng vỡ sơn
KHÔNG gió mà phong đày cách biệt
LẠI thùa trút vọng cõi âm hờn
Nghĩa Nguyễn Mạnh

14
DIỄM SƠN
CHIỀU buồn nhạc Trịnh hát quên hờn
NAY vẫn một mình nhạt phấn son
CÒN nhớ hay quên qua ánh mắt !
MƯA rơi lạc khuất nẻo đường mòn
NHƯNG rồi lỗi hẹn chờ trông ngóng
SAO mãi dỗi lòng bóng chiếc đơn
KHÔNG chỉ đêm tàn hình dáng Diễm
Lại sầu quạnh quẽ mất anh Sơn !!
Tòng Trần

15
CHIỀU VỌNG PHU
Chiều vắng mong xa một cánh buồm
Nay chờ mai ngóng đã bao hôm
Còn đang đăm đắm chờ mây tản
Mưa đã giăng giăng đuổi gió nồm
Sao thấy mịt mù đầu tóc rã
Em trông mòn mỏi cánh tay ôm
Không mang hy vọng sang ngày mới
Lại trở về thôi, nặng kiếp buồn
Dang Kich

16
MẤT ANH
LÀM gì thấy được mặt anh hờn
SAO thế môi em chẳng nét son !
CÓ thể đang cười trong ánh mắt...
NHAU cùng gối mộng suốt đêm buồn
HẰN tô vết tích xưa qua Diễm
IN nét hằng ghi dáng dấp Sơn
NỖI nhớ tràn về sương trắng phủ
ĐAU lòng lạc mất ...dạ sầu đơn !!
Tòng Trần

17
NHỚ CÔNG SƠN
CÔNG về Huế Nội ƯỚT MI hờn
SƠN vướng sầu thương với Giáng son
NHỚ cuộc tình buồn mùa HẠ TRẮNG
MÃI vương CÁT BỤI... NGỦ ĐI CON
TRONG hình bóng cũ TÔI SẼ NHỚ
CƠN mộng du ca lặng lẽ buồn
ĐAU đớn HOA VÀNG MẤY ĐỘ rụng
VÙI chôn thể xác tuổi còn non !!
Tòng Trần

18
CÒN DIỄM XƯA
DIỄM tiễn người yêu nước mắt hờn
XƯA kia BIỂN NHỚ nhạt nhòa son
BƯỚC đi GIỌT LỆ THIÊN THU khóc
CHÂN chẳng sầu lê TUỔI ĐÁ BUỒN
EM biết ĐƯỜNG XA VẠN DẶM khó
XIN đừng GÓP LÁ MÙA XUÂN đơn !
VỀ nguồn HÃY NÓI GIÙM TÔI đợi
MAU thoát RỪNG XƯA ĐÃ KHÉP Sơn !!
Tòng Trần

19
NHỚ MÃI lời ai réo rắt hờn
TRONG CƠN hoang hoải dệt tình son
ĐAU lòng tiễn biệt hình Sơn mỏi
VÙI dạ đưa xa bóng Diễm mòn
BƯỚC khuất đời anh lan nhạt núi
CHÂN EM đi lẫn tỏa mờ sơn
XIN VỀ ghi lại cung thương ấy
MAU gọi người xưa Diễm mãi còn.
Khánh Mỹ Trần

20
MƯA rơi thấm ướt buổi chia hờn
VẨN đợi thương chờ nhạt phấn son
MƯA đổ từng cơn nhòa khóe mắt
BAY trôi nhỏ giọt đất soi mòn
CHO tình chết lịm lời ca Khánh
ĐỜI ái tan sầu khúc nhạc Sơn
BIỂN Nhớ - Nghìn Thu -Tôi Sẽ Nhớ
ĐỘNG -Tình Nhớ- Tuổi Đá Buồn -còn
TD Nguyen Huynh

21
LÀM cho khóe mắt dỗi mi hờn
SAO mãi lệ vương nét ái son
EM khóc thương người hồn ngất mỏi
BIẾT sầu nhớ vóc dạ ngây mòn
BIA ghi nhạc khúc muôn lời núi
ĐÁ khắc cung âm vạn tiếng Sơn
KHÔNG thể cầm lòng châu lệ trải
ĐAU dâng ngập kín tiếc thương còn.

 
Gởi bình luận :

Họ tên Địa chỉ
Tiêu đề
Nội dung
Mã xác nhận