THƠ HAY

GIẤC MÔNG TIÊN



CÕI TRẦN TUYỆT DIỆU

Phát thảo vài dòng đặng mở xuân
Ngoài kia cảnh đẹp mãi đeo tuần
Hòe hoa giấc điệp còn mơ đáo
Khổ bể thân hèn vẫn mộng khuân
Vứt bỏ dục trần sao bỏ đặng
Lờ quên si ái hỏi quên nhuần
Lưu Thần - Nguyễn Triệu dài râu ngẫm*
Giã biệt vườn Đào tục thế luân!
VTT

* Hai người bạn trong một lần cùng nhau đi hái thuốc (5/5 ÂL) đã đi lạc vào Đào Nguyên, lấy vợ tiên xinh đẹp và hưởng an nhàn, lạc thú. Nhưng rồi sau nửa năm vì nhớ nhà, nhớ cõi tục thế kia, hai ông đã xin các tiên nữ chỉ đường về nhà, các tiên nói là nếu về thì các chàng không thể gặp tụi thiếp được nữa nhưng hai ông vẫn khăn khăn về. Khi về thì tục thế đã trải qua mấy trăm năm vì một ngày ở cõi tiên bằng một năm nơi hạ giới.



 
Để lại tin nhắn để được tư vấn