THƠ HAY

TRƯỚC THỀM XUÂN



 

KHÔNG NÍU ĐƯƠC THỜI GIAN

Lịch trên tường mỗi ban mai tay xé,
Xé dần, đem vứt xuống giỏ mây đan.


Phải đây là xác chết của thời gian?
Mỗi tờ xuống, một ngày đi biệt tích?
Tay ngần ngại cũng thôi đành vô ích,
Vì hôm nay không dính dáng ngày mai.


Lúc bình minh trong sương sớm chưa phai
Là giấy biết thân mình không thể gắng
Người đâu khác dẫu trăm ngàn cay đắng,
Vói tay dài mong níu lại ngày đi
Ý điên rồ người đeo đuổi làm chi,

Tờ mỏng quá, khác đâu ngày qua chóng!
Tình lưu luyến khiến âu sầu phấp phỏng
Lịch cùng ta nào có khác chi nhau?
Lịch hàng năm đem thay đổi một màu
Người một tuổi chớ mơ mòng lui lại
Lịch còn mãi, đời đâu dài được mãi?

Thu-Hồng
 

TRƯỚC THỀM XUÂN

Một chén đong rồi một thoáng say
Ừ ta lánh tạm thế gian này
Thì thôi cứ kệ tình kim cổ
Chả có lo gì chuyện rủi may
Tuế Nguyệt dù xoay dù đổi khác 
Càn khôn vẫn thế vẫn như rày
 Vẫn là Xuân Hạ Thu Đông cũ

Vẫn cứ không ngoài những ngón tay


Mỗi ngón tay còn những vết thâm
Vì xưa trót nhỡ đếm thăng trầm
Khi dòng thế sự còn le lói
Bận khúc tang bồng vẫn ỉ âm
Nay cột thời gian vào mấy chữ
Để xem con tạo có nhiêu mầm
Mà Xuân sẽ giúp thành cây vững,
Che cái mơ màng dưới tán râm !


Cái tán vô hình, một bóng ai
Ngồi tơ tưởng đến giấc oanh đài

Mây mưa phó mặc trời vui giận
Trăng gió lo gì chuyện thắm phai
Có thử có tường đây với đó
Nào đo nào rõ ngắn hay dài
Sông thì phải cuộn ra trùng bể
Cứ tự tin mà thỏa chí trai


Trai nào ngán ngại cái điều chi
Bản ngã hùng anh có sợ gì
Bốn vó mơ mòng duyên tế độ
Đôi bàn khấp khởi chuyện từ bi

Mau mà định thế không tàn cuộc
Lẹ để thành danh kẻo lỡ thì
Nghĩa với tình kia chờ ướm thử

Cho lời phụ mẫu dặn ngày đi


Phụ mẫu xưa từng cũng nói ta,
Ngoài kia bốn phía nẻo sơn hà
Tâm người chẳng thể coi bằng mắt
Chuyện thế đâu nào thử với da
Bỗng ngọn ba đào kia trộm tới
Nên lời phụ mẫu ấy dần xa
Giờ nghiêng chén rượu, thềm xuân vắng
Bởi thấu trần ai vậy đó mà!

<  VÔ ĐỀ - tác giả NHH >



 
CÁC BÀI KHÁC
Để lại tin nhắn để được tư vấn